nhan

Thứ Năm, 11 tháng 6, 2020

CỤ CỬ PHONG

Thầy Lê Thái Phong


                                                                                   
                                                                               THÁI VĂN SINH


Hè năm 1979, sau kỳ thi tuyển từ Cấp 2 Năng khiếu tỉnh lên Cấp 3 Năng khiếu Phan Bội Châu, gặp cậu bạn Chu Vĩnh Hải, người đã đến nhập học trước mấy ngày, tôi hỏi:
-          Cậu gặp chủ nhiệm lớp rồi à, thế nào?
-         Thầy giáo, đẹp trai, có ria con kiến. Thầy mới chuyển từ Hương Sơn về - Hải trầm trồ.
Thế rồi chúng tôi gặp thầy và thầy đã cuốn hút chúng tôi ngay từ những giờ giảng đầu tiên. Kiến thức thâm sâu, bài giảng mở và đặc biệt là có rất nhiều tri thức luân lý. Chúng tôi không chỉ được học kiến thức văn chương  mà còn được học những kiến thức làm người. “Văn học là nhân học”, dạy văn chính là dạy làm người. Đó là triết lý giáo dục của thầy. Những kiến thức văn chương và những kiến thức làm người mà chúng tôi học từ thầy đã theo suốt cuộc đời chúng tôi. Chúng tôi gọi thầy trìu mến là Cụ Cử Phong.
Vào đại học tôi không  học Khoa Văn nhưng những kiến thức văn chương mà tôi có để sử dụng cho đến nay đa phần có được từ những giờ giảng của thầy trong 3 năm học cấp 3. Tôi đi dạy, làm báo, làm văn đều từ cái nền tảng kiến thức mà thầy đã dạy. Kỳ lạ là những kiến thức đó cho đến nay tôi vẫn “đủ dùng”. Không phải là lạc hậu đâu vì tôi đã từng khảo nghiệm nhiều bạn Tốt nghiệp Khoa Văn  nhiều trường đại học nhưng các bạn ấy vẫn không có được khá nhiều những  kiến thức văn chương cơ bản mà thầy đã dạy chúng tôi. 
Cũng như văn chương, việc làm người của chúng tôi mang đậm dấu ấn của thầy. Chúng tôi chẳng bao giờ quên được lời thầy: “Hàn vi chi giao bất khả vong”. Chính vì vậy mà cả lớp trên 30 bạn dù đã gần 40 năm ra trường mà tình cảm vẫn gắn bó như ngày xưa, không phân biệt sang hèn, giàu nghèo. Ứng xử trong cuộc sống, chúng tôi vẫn nhớ nguyên lý thầy từng dạy: “Cái quan định luận” (Khi người ta mất đi, đóng nắp hòm lại mới có thể kết luận người ấy tốt xấu ra sao) để không hồ đồ, hấp tấp trong việc nhìn người, ứng xử với người. Thầy còn khuyến khích chúng tôi sống phải có cá tính, có góc cạnh, bản sắc riêng, không được “mài hết góc cạnh để tròn như hòn bi ve” (nguyên văn lời thầy hay dùng). Chính vì vậy mà giữa bao biến động của cuộc đời chúng tôi vẫn là chính mình, sống theo luân thường đạo lý và biết tôn trọng sự khác biệt.
Gần 40 năm, học trò bao thế hệ vẫn luôn nhớ về thầy. Riêng chúng tôi, nhóm học trò công tác ở Nghệ Tĩnh thì đã thành lệ, mỗi năm ít nhất 1 lần vào dịp 20/11 hoặc dịp Tết đều rủ nhau đến thăm thầy.
Không biết các bạn như nào nhưng đối với tôi, thầy Lê Thái Phong là người thầy ấn tượng  nhất trong suốt cả chặng đường học tập của mình. Hôm nay nghe tin thầy ốm nằm viện cả tháng trời mà giờ mới biết, viết mấy dòng về thầy cho đỡ áy náy tâm can, để Chủ Nhật này (14/6/2020) rủ cả bọn ra thăm Cụ Cử Phong./.
                                                                                     11/6/2020
                                                                               THÁI VĂN SINH






Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.